Đăng bởi: mayxam | Tháng Chín 3, 2007

Đời sau, em muốn biến thành một con bướm cho anh

Chàng và nàng là đôi tình nhân từ thuở ấu thơ, cùng học tại một trường tiểu học, trung học đến đại học. Sau khi tốt nghiệp, hai người cùng đến một thành phố duyên hải thực hiện ước mơ. Họ lần lượt tìm được việc làm ở hai công ty, bắt đầu hăm hở dấn thân vào đời.
Song, nàng đột nhiên bị bệnh, thân thể nhanh chóng suy nhược, ngồi lâu một tí là ngực rất khó chịu, thường phải ngồi xổm trên mặt đất mới đỡ phần nào… Bệnh thường đến ngẫu nhiên, nàng phải dùng một tay ấn mạnh một bên sườn, không cho mình đau quá mà rên rẩm thành tiếng.
Lâu dần, nàng bắt đầu hay bị ngất xỉu.
Bệnh tật đến quá đột ngột, vì hai người đều vừa đi làm chưa lâu, chưa có tích lũy, mà gia đình hai bên đều đã chu cấp hết tiền dành dụm cho hai người đi học đại học. Con bệnh đâu có rút lui vì bần hàn, bệnh của nàng ngày càng nặng. Những chỗ vay mượn được thì đã vay mượn cả rồi. Cuối cùng bệnh của nàng đã được kết luận: Bệnh tim bẩm sinh!
Nàng lấy làm lạ, cho mãi đến năm hai mươi ba tuổi mới phát hiện ra tim có bệnh. Nhưng, tất cả là sự thật. Phương pháp chữa khỏi duy nhất bệnh này là thay tim. Thay tim, người cung cấp tim cực kỳ khó tìm không nói làm gì, mà chi phí liên quan phải cần đến mấy vạn đồng. Khát vọng sống và đối diện với chi phí khổng lồ khiến nàng như rơi xuống vực băng.
Theo đề nghị của chàng, mười mấy ngày sau, mẹ nàng từ quê lên chăm sóc nàng. Sau khi mẹ nàng đến, chàng lại đột nhiên mất hút, không nói với nàng một câu, chỉ để lại một lá thư giống như chuyện cổ tích: “Hôm nọ, anh nằm mơ, một ông Tiên nói rằng chỉ cần anh chịu biến thành bướm trong ba năm, thì bệnh của em sẽ được chữa khỏi. Anh đã đồng ý, nếu như anh không xuất hiện nữa, nhất định là đã biến thành bướm, anh sẽ thường xuyên bay lượn bên em…
Đọc thư, nước mắt nàng rơi lã chã. Nàng không tin chuyện đồng thoại nói người ta có thể biến thành bướm, nàng cũng không tài nào tin được rằng chàng phải trốn đi vì bệnh của nàng vô phương cứu chữa. Nàng gọi điện thoại đến đơn vị của chàng, đồng nghiệp của chàng bảo với nàng, chàng đã từ chức, không rõ đi đâu. Nàng gọi điện thoại đến gia đình chàng, cha mẹ chàng cũng không rõ chàng đi đâu. Nàng biết chàng cố ý tránh mình, muốn rời xa nàng đây! Những mảnh vỡ của lời thề đã cứa vào tim nàng, trái tim bệnh hoạn của nàng càng thêm đau đớn.
Nhưng, kỳ tích vẫn cứ nảy sinh, ngày thứ hai mươi tám sau khi chàng lặng lẽ ra đi, nàng đột nhiên nhận được khoản tiền quyên góp ba mươi vạn đồng của một người giấu tên. Bởi vì việc làm của người giấu tên này mà nàng được báo chí quan tâm theo dõi.
Rất nhanh, bệnh viện đã tìm được người cung cấp thể tạng.
Ca mổ rất thành công, cuối cùng nàng đã thoát được sự uy hiếp của thần chết. Nhưng, mỗi khi nhớ đến chàng, tim nàng vẫn hay đau nhói.
Nàng biết, đó là một bệnh khác, cần có thời gian và quên lãng mới chữa lành được. Nàng mau chóng cho phép mình chấp nhận một người theo đuổi, nàng nghĩ, biện pháp tốt nhất để chôn vùi một tình cảm chính là bước vào một tình yêu khác. Mùa hè một năm sau, nàng lên xe hoa. Sau lễ cưới, nàng là cô dâu và chàng rể được người thân, bạn bè dẫn đến công viên chụp ảnh. Trước một luống hoa, nàng hạnh phúc nép vào ngực chú rể, nụ cười rạng rỡ. Bỗng nhiên, một con bướm lớn màu đen bay qua tai nàng, trái tim nàng bỗng đau nhói.
Một số việc đâu có thể nói quên là quên đi được. Nàng nhớ đến chàng. Chàng thề thốt yêu nàng suốt đời dù có xẩy ra chuyện gì; chàng đồng ý yêu cầu của nàng, phải tự tay trực tiếp choàng khăn cưới cho nàng, bất kể phú quý bần hàn… Song bây giờ, người choàng khăn cưới cho nàng lại là một người khác, mà chàng, thì đã biệt tích từ lâu.
Nàng hơi giận mình, giận mình không nên nhớ nhung một người phụ bạc, giận mình không nên nhớ nhung một người đàn ông ngoài chồng mình. Nàng bắt đầu chuyên tâm làm vợ.
Cũng vào mùa hè ba năm sau, nàng và chồng dẫn đứa con gái hai tuổi đi ăn quán xong trở ra, một người đi ngược lại làm cho nàng ngây người đứng lại – Thì ra là chàng.
Tóc chàng đã bạc rất nhiều, người cũng tiều tụy đi nhiều. Nàng đang không biết xoay xở ra sao, thì chàng đã tươi cười, hỏi trước: “Đây là con gái em à? Thật đáng yêu…”. Nàng chỉ trả lời như một cái máy. Tối hôm ấy, ánh trăng mờ dần, nàng vẫn không ngủ được, trong lòng cồn lên những chuyện xưa gần gũi bên chàng, nước mắt lặng thầm rơi xuống gối.
Mặt trời lên dần, tất bật và huyên náo lại một lần nữa đưa chàng trở lại góc khuất của tâm hồn nàng.
Lại ba năm nữa qua đi. Đột nhiên, một mẩu tin trên báo làm cho nàng ngạc nhiên đến sững sờ. Nội dung mẩu tin tóm lược như sau: Bẩy năm trước, một chàng trai ở vùng này đến một công ty chứng khoán ở miền Nam làm việc, sau khi làm việc được hai tuần lễ, chàng trai ấy đã lợi dụng chức quyền chiếm dụng cổ phiếu trị giá ba mươi vạn đồng của một khách hàng, sau khi tiêu thụ hết đã ra tự thú. Khi tự thú, thì ba mươi vạn đã đổi ra tiền mặt không còn lại một xu nào, chàng trai giải thích là đánh bạc thua hết.
Ba năm trước, chàng trai được ra tù trước hạn, mở một công ty nhỏ của mình, ba năm qua, công ty làm ăn ngày càng phát triển, chàng trai đem ba mươi vạn đồng chiếm dụng năm xưa trả lại cho công ty chứng khoán nọ mà chàng đã từng làm việc…
Nàng xem báo, người ngây ra. Nàng biết: chàng mở một công ty, nàng biết, khoản tiền quyên tặng giấu tên ba mươi vạn năm xưa nhất định là của chàng… Nước mắt tràn trề đôi khóe mắt, trong lòng nàng chỉ đọng lại một câu: Kiếp sau, em nhất định sẽ hóa thành một con bướm cho anh!

Lan Đào

“Tuyển tập truyện ngắn Trung Quốc hiện đại”


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: